9 Điều Cần Biết Về PV Thánh Thể

GB Trần K. Thông, sưu tầm

 

Volume 04 Issue 06

07-03-2008

Print      Close  

Phần Phụng vụ Thánh Thể trong Thánh lễ là phần nòng cốt của Phụng Tự.  Là Giáo lý viên chắc chắn có lần chúng ta phải giải thích và hướng dẫn các em của chúng ta về Thánh lễ và nhất là phần Phụng vụ Thánh Thể.

Xin kính gửi đến Quý Anh chị em giáo lý viên một chút tài liệu dễ đọc và dễ hiểu.  Cha Giese Vũ Thái Hoà ở Giáo phận Rennes (Pháp) đã trình bày trong một tập sách mỏng nhan đề 40 câu hỏi về Thánh lễ.  Kính xin Chúa thánh hoá và ban nhiều ơn lành cho chúng ta nhất là trong mùa Chay Thánh này.

1. Kinh tẠ ơn là gì?

          Kinh Tạ Ơn (trước đây gọi là kinh nguyện Thánh Thể) là kinh nguyện quan trọng nhất trong thánh lễ.  Đó là trung tâm điểm của Bí tích Thánh Thể.  Không có kinh Tạ Ơn thì không có thánh lễ.  Trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu cầm lấy bánh và dâng lời tạ ơn, nghĩa là Người đọc kinh Tạ Ơn (xem Lc 22,19).

          Kinh Tạ Ơn khởi đầu bằng lời mời gọi cộng đoàn hướng tâm hồn lên để cầu nguyện và tạ ơn Thiên Chúa.

          + Chúa ở cùng anh chị em - và ở cùng Cha.

          + Hãy nâng tâm hồn lên - Chúng con đang hướng về Chúa.

          + Hãy tạ ơn Chúa là Thiên Chúa chúng ta - Thật là chính đáng.

          ® Hãy tạ ơn Chúa: Đó là lời quan trọng nhất.  Tạ ơn Chúa là mục đích chính của thánh lễ. Tham dự thánh lễ là tạ ơn Chúa cả trời đất vì bao kỳ công của Người hôm qua, hôm nay và ngày mai.

          Kinh Tạ Ơn luôn luôn ngỏ lời với Chúa Cha.

          Cấu trúc kinh Tạ Ơn:

          Chúng ta dừng lại ít phút để khảo sát kỹ lưỡng và để hiểu rõ cấu trúc của kinh Tạ Ơn.  Để tham khảo, tôi đề nghị bạn tìm đọc kinh Tạ Ơn II trong cuốn sách lễ nào đó. Sau đây là cấu trúc:

     1. Đối thoại mở đầu:  đối thoại giữa vị chủ tế và cộng đoàn, mà chúng ta vừa nêu ở trên, nhằm mời gọi tâm tình tạ ơn.

     2. Lời Tiền Tụng: Linh mục chủ tế nhân danh toàn thể cộng đoàn tán tụng Chúa Cha và cảm tạ Người về tất cả công trình cứu chuộc cho nhân loại, hoặc về lý do nào đặc biệt, tuỳ ngày, tuỳ lễ, tuỳ mùa khác nhau.  Lời Tiền Tụng cùng làm nổi bật công trình cứu chuộc của Chúa KiTô.

     3. Kinh "Thánh!Thánh! Chí Thánh!": toàn thể cộng đoàn, hợp với các Thiên Thần trên trời hát hay đọc "Thánh ! Thánh !Chí Thánh!" Đây là lời tung hô, thờ lạy tạ ơn và vinh danh Chúa Cha.

     4. Kinh khẩn cầu: Xin Chúa Cha, nhờ tác động của Chúa Thánh Thần , dùng quyền năng để thánh hiến bánh và rượu, nghĩa là làm trở thành Mình và Máu Chúa KiTô.

     5. Lời truyền Phép: Linh Mục nhân danh Chúa KiTô đọc lại những lời Người đã nói trong bữa Tiệc Ly.  Chính Chúa KiTô đã thiết lập bí tích Thánh Thể trong bữa tối sau cùng này, ban cho các Tông Đồ Mình và Máu Người, dưới hình bánh và hình rượu, để ăn và uống và truyền cho các ông phải làm cho mầu nhiệm này tồn tại mãi.

     6. Kinh tưởng niệm: Sau lời truyền phép, Giáo Hội tưởng niệm toàn bộ công trình cứu chuộc của Chúa KiTô, nhất là việc tưởng niệm cuộc khổ hình, phục sinh, lên trời của Người và loan báo ngày Người sẽ trở lại. Kinh tưởng niệm được bắt đầu bằng lời tung hô của cộng đoàn: "Lạy Chúa, chúng con loan truyền Chúa đã chịu chết..."

     7. Kinh khẩn cầu (2): Xin Chúa Cha, nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, để sau khi lãnh nhận Mình và Máu Chúa KiTô, các tín hữu được lãnh nhận ơn cứu độ và được hiệp nhất trong Hội Thánh, là thân thể sống động của Chúa KiTô.

     8. Lời chuyển cầu: Sau kinh khẩn cầu là một loạt các lời cầu xin, cho Giáo Hội, cho mọi người trong cộng đoàn, cho kẻ sống cũng như kẻ đã qua đời,... trong niềm hiệp thông với các thánh.

     9. Vinh tụng ca: Cuối kinh Tạ Ơn, một lần nữa Linh mục tôn vinh Chúa Cha qua Chúa Con và trong Chúa Thánh Thần.

     10. Amen: Toàn thể cộng đoàn kết thúc kinh Tạ Ơn bằng cách xướng hoặc hát Amen! Có nghĩa là cộng đoàn tán đồng với tất cả những điều vừa đọc trong kinh Tạ Ơn.

          Như thế, Thánh lễ, nhất là trong kinh Tạ Ơn, trở thành tổng hợp và khuôn mẫu cho mọi lời nguyện KiTô giáo, dưới mọi khía cạnh, cho mọi nhu cầu, bắt đầu bằng lời tụng ca và lời tạ ơn lên Thiên Chúa đã ban cho chúng ta biết bao ơn lành. Thực sự, chẳng phải chúng ta xứng đáng lãnh nhận những hồng ân đó, nhưng vì Thiên Chúa đã thương yêu chúng ta trước tiên.

2. TẠi sao chỈ có mỘt mình Linh mỤc đỌc kinh TẠ Ơn?

          Kinh Tạ Ơn không phải là kinh nguyện của một mình Linh Mục, nhưng là của toàn thể cộng đoàn.  Bằng chứng là, khi đọc kinh Tạ Ơn, linh mục không dùng chữ "con" nhưng là "chúng con". Thí dụ trong kinh Tạ Ơn II ta thấy những câu sau:

          + "Vì thế, chúng con xin Cha đổ ơn Thánh Thần xuống mà thánh hoá của lễ này..."

          + "Giờ đây tưởng nhớ ... chúng con dâng lên Cha bánh trường sinh và chén cứu độ này..."

          + "Sau hết, xin Cha rộng lòng thương xót cho tất cả chúng con..."

          Vị Linh mục không tách rời với cộng đoàn; Ngài liên kết với cộng đoàn và nhân danh cộng đoàn mà cầu nguyện.  Dĩ nhiên, có lúc Linh mục phát biểu nhân danh Chúa KiTô: đó là lúc Ngài đọc lời truyền phép Thánh Thể.  Nhưng hầu hết Ngài phát biểu nhân danh cộng đoàn.

          Như thế, tất cả cộng đoàn tạ ơn Thiên Chúa, khẩn cầu Chúa Thánh Thần, cả cộng đoàn dâng lời cầu xin lên Chúa Cha. Do đó, nếu nói rằng kinh Tạ Ơn là việc dành riêng cho Linh mục mà thôi thì không đúng tí nào. Tuy một mình Linh mục đọc hầu hết kinh Tạ Ơn nhưng Ngài nhân danh mọi người mà làm. Kinh nguyện này không phải là kinh cá nhân của Linh mục nhưng là kinh nguyện chung của toàn cộng đoàn. Lời thưa "Amen" của cộng đoàn diễn tả điều đó (đã đề cập ở câu hỏi trước). 

3. CHÚC BÌNH AN, MỘT HÀNH VI XÃ GIAO MÀ THÔI?

          Khi vị chủ tế : "Bình an của Chúa hằng ở cùng anh chị em", cộng đoàn thưa: "và ở cùng Cha".

          Và chủ tế nói thêm: "Anh chị em hãy chúc bình an cho nhau". Bạn đừng nghĩ rằng việc chúc bình an ở đây cũng giống như việc thân hữu ngoài đời trao tặng cho nhau.  Không, đây là một sự hoà giải...

          Việc thực hành nghi thức chúc bình an đã biến mất từ nhiều thế kỷ nay.  Sau Cộng đồng Vaticanô II, nghi thức này lại được lồng vào trong thánh lễ. Một số người không thích cho lắm, vì họ nghĩ rằng: ngoài các cử chỉ, di động phiền toái, lại còn thiếu sự thân mật giữa các tín hữu đang tham dự thánh lễ.

          Thật ra, nghi thức chúc bình an trước tiên có một ý nghĩa thiêng liêng. Thánh lễ là nơi mà tất cả tín hữu khám phá và nhận ra mình là con cái của cùng một Cha, do đó tất cả là anh chị em với nhau. Nói lên điều đó không thôi thì chưa đủ, cần phải được thể hiện cụ thể. Cử chỉ chúc và trao bình an là một trong những dấu hiệu đẹp nhất, qua đó chúng ta biểu lộ rằng chúng ta là con cùng một Cha.

          Nhưng đôi khi việc chúc bình an đòi hỏi một sự cố gắng lớn, bởi vì cử chỉ này đòi hỏi mỗi người ra khỏi cái tôi chật hẹp của mình và coi người khác như là người mà ta phải tôn trọng và yêu thương.  Trong một vài trường hợp, để chúc bình an một cách thật lòng, chúng ta cần phải tha thứ trong lòng trước đã, người mà chúng ta sắp đưa tay chúc bình an.  Việc này không dễ dàng gì!

          Việc chúc bình an được đặt trước phần rước lễ.  Điều đó bình thường thôi, bởi vì chúng ta đến gần Chúa KiTô và nói rằng chúng ta yêu mến Người, trong khi chúng ta từ chối hướng mặt về người anh chị em đang ở bên cạnh chúng ta? "Kẻ nào không yêu mến anh chị em mà mình xem thấy, thì không thể nào yêu mến Thiên Chúa mà mình không xem thấy được" (1, Gioan 4,20).

          Như thế, chia sẻ với người bên cạnh một nắm tay, hôn bình an hoặc cuối đầu chúc bình an (tuỳ theo phong tục của mỗi dân tộc) không phải là cử chỉ xã giao, lịch sự mà là dấu chỉ hiệp thông trong sự bình an và tình yêu thương nhau. Và sự bình an này do Chúa KiTô ban tặng ("Bình an của Chúa hằng ở cùng anh chị em").  Thật vậy, Chúa KiTô đã phán: "Thầy để lại bình an cho các con.  Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng" (Gioan 14, 27).  Do đó, sự bình an này rộng lớn hơn những gì con tim chúng ta có thể chứa đựng được, cũng như rộng lớn hơn những gì bàn tay chúng ta có thể truyền đạt được.

4. NGHI THỨC BẺ BÁNH CÓ Ý NGHĨA GÌ?

          Nghi thức bẻ bánh lặp lại cử chỉ của Chúa KiTô trong bữa Tiệc Ly: "Người cầm lấy bánh, bẻ ra và trao cho các môn đệ". Vào thời các Tông Đồ, thánh lễ được gọi là việc "bẻ bánh".  Thánh PhaoLô giải thích: "Tấm bánh mà chúng ta bẻ ra chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần vào một tấm bánh" (1Cor 10, 16-17).

          Cử chỉ bẻ bánh thể hiện rõ ràng giá trị và tầm quan trọng của dấu hiệu hiệp nhất của mọi người trong cùng một tấm bánh, và của dấu hiệu yêu thương trong việc mọi người cùng chia sẻ với nhau tấm bánh duy nhất.

          Trước đó, kinh Tạ Ơn đã nhấn mạnh điều này khi bày tỏ lời nguyện sau: Chúng con cúi xin Cha cho Thánh Thần liên kết chúng con nên một khi chúng con dự tiệc Mình và Máu Đức KiTô" (kinh Tạ Ơn II). Chúng ta không thể tăng triển trong sự hiệp nhất với Chúa KiTô nếu chúng ta không cùng lúc tăng triển trong sự hiệp nhất huynh đệ.

          Ngày xưa, nghi thức bẻ bánh chiếm nhiều thời gian vì phải chia sẻ bánh thánh cho tất cả cộng đoàn.  Ngày nay, vì những lý do mục vụ (số người rước lễ đông chẳng hạn), người ta thường sử dụng những bánh lễ nhỏ cho giáo dân và một bánh lễ lớn cho linh mục.  Ngài chỉ bẻ bánh lớn này mà thôi. Do đó nghi thức bẻ bánh có thể khó nhận ra được, nhưng vẫn luôn giữ được ý nghĩa sâu sắc của nó.

5. TẠI SAO CHỦ TẾ BỎ MIẾNG BÁNH THÁNH NHỎ VÀO CHÉN THÁNH?

          Sau khi bẻ bánh thánh, ngay trước lúc rước lễ, linh mục bỏ một mẩu bánh thánh nhỏ vào trong chén thánh.

          Sách lễ không giải thích nghi thức này, có lẽ do không thấy sự cần thiết hoặc do không chắc chắn về ý nghĩa của nó.  Tuy nhiên, Giáo Hội vẫn giữ lại nghi thức ấy vì muốn trung thành với truyền thống, có hai cách giải thích:

          1. Nghi thức này có thể liên quan đến thời gian đầu của Giáo Hội, các mẩu bánh thánh trong thánh lễ của Đức Giáo Hoàng được phân chia cho các Cha xứ tại các nhà thờ nội thành Rôma.  Những vị này không thể đến dự lễ Đức Giáo Hoàng cử hành do phải dâng thánh lễ cho giáo dân. Việc chia bánh thánh này muốn diễn tả sự hợp nhất của linh mục đoàn thành Rôma với vị Giáo Hoàng của mình.

          2. Cũng có thể cho rằng đây là những bánh thánh được giữ lại cho những người bệnh và hấp hối rước lễ.  Người ta cần thay thế lại mỗi khi bánh thánh trở nên khô cứng, bằng cách nhúng vào rượu thánh cho mềm bớt để chịu lễ cho dễ dàng hơn.

          Ngày nay, mặc dù chưa có giải thích chính thức nào, người ta thường nói đến ý nghĩa tượng trưng của bánh thánh và rượu thánh. Giới thiệu Mình và Máu, như Chúa Giêsu đã làm ở bữa Tiệc Ly, theo não trạng của người Do Thái, là gợi lên sự chết, vì sự sống (tượng trưng bởi máu) không ở trong xác thịt nữa. Do đó, hoà lẫn Mình thánh và Máu thánh trong chén thánh để diễn tả rằng Chúa KiTô hằng sống, đó là chuyện tự nhiên. Vả lại, khi nhìn bánh và rượu trên bàn thờ, chúng ta nghĩ ngay đến bữa ăn dấu chỉ của sự sống.

          Khi bỏ một mẩu bánh thánh nhỏ vào trong chén thánh, chủ tế đọc nhỏ: "Xin Mình và Máu Chúa Giêsu KiTô hoà lẫn với nhau mà chúng con sắp lãnh nhận cho chúng con được sống muôn đời".

6. TẠI SAO PHẢI DÙNG BÁNH KHÔNG MEN TRONG THÁNH LỄ?

          - Luật hiện hành của Giáo Hội buộc rằng thánh lễ phải được cử hành với  bánh không men (Giáo luật số 926).

          Nhưng ngày xưa không hẳn như thế.  Vào giữa thế kỷ thứ II, Thánh Justinô cho biết là giáo dân đem bánh nướng tại nhà mình đến để dâng trên bàn thờ. Chắc chắn đó là bánh nướng được làm dậy bằng men. Cho tới thế kỷ IX, người ta chấp nhận cả bánh có men lẫn bánh không men để cử hành thánh lễ. Vào giữa thế kỷ IX, Giáo Hội Tây phương có thói quen chỉ dùng bánh không men.

Tại sao bánh có men được thay dần dần bằng bánh không men?

          1. Trước tiên, vì theo gương Chúa KiTô, theo các thánh sử Mat-Thêu (26,17), Mác-Cô (14,12) và Lu-Ca (22,7-8), bữa Tiệc Ly là tiệc lễ Vượt Qua, trong đó người ta dùng bánh nướng không men để tưởng nhớ ngày dân Do Thái, do phải vội vã lên đường trốn ra khỏi Ai-Cập, họ không có đủ thời gian để chờ bột dậy men rồi đem nướng. Dùng bánh không men là cách để nhắc nhở việc ấy.

          2. Vào thế kỷ XII, việc tôn kính Thánh Thể trở nên phổ biến và được thực hiện một cách tỉ mỉ.  Người ta cố giữ làm sao không cho một mẫu vụn bánh nào rơi xuống đất. Bánh không men được xét là thích hợp hơn để dâng thánh lễ vì ít bở hơn và nhẹ hơn bánh có men, người ta làm được dễ dàng những tấm bánh trắng và đẹp, dấu chỉ sự tinh tuyền của lễ vật chúng ta dâng.  Hơn nữa, với bánh không men, người ta dễ làm các bánh nhỏ dành cho giáo dân.

          3. Thánh lễ là dấu chỉ sự hiệp nhất. Do Giáo Hội Đông phương vẫn duy trì bánh không men, nên việc chúng ta cùng dùng bánh không men để biểu lộ sự hợp nhất với các KiTô hữu Đông phương.

          4. Thánh lễ không phải là bữa tiệc như những bữa tiệc khác. Dùng loại bánh đặc biệt nói lên tính chất đặc thù của bữa tiệc Thánh Thể.

7. Có phẢi không lên rưỚc lỄ vì ta tỰ xét là không xỨng đáng hoẶc chưa sẴn sàng chăng?

          Ngày xưa, linh mục dâng thánh lễ hằng tiếng la tinh và quay lưng lại với giáo dân.  Mỗi người tự dọn mình bằng cách đọc thầm kinh dọn chịu lễ trước khi lên rước lễ.  Nhưng ngày nay, theo tinh thần canh tân phụng vụ sau Công đồng Vaticanô II, toàn  bộ thánh lễ là sự chuẩn bị cho việc rước lễ, hay nói đúng hơn, toàn bộ thánh lễ là hiệp lễ (Rước lễ): Từ việc mặc niệm lúc đầu thánh lễ, nhìn nhận tội lỗi mình, nghe Lời Chúa qua các bài đọc, lời nguyện giáo dân, thông dự vào kinh Tạ Ơn, đọc kinh Lạy Cha.  Tất cả đều nhằm khai triển hành động của Chúa Kitô, Đấng làm cho chúng ta trở nên thân thể Người.

          Trong kinh Tạ Ơn, sau khi bánh, rượu đã được thánh hiến,chúng ta xin Chúa Cha, nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, để sau khi lãnh nhận Mình và Máu Chúa KiTô, chúng ta được hiệp nhất trong Hội Thánh, là Nhiệm Thể của Chúa Kitô.

          Bạn thấy rước lễ quan trọng như thế nào khi biết rằng rước lễ tóm lược toàn bộ thánh lễ.  Do đó, những người tham dự thánh lễ  không nên tách rời cộng đồng và tự cô lập mình, khi nghĩ rằng mình không xứng đáng lên rước lễ. Bạn không quên điều này: Rước lễ không phải là một phần thưởng, nhưng là một lương thực.

          Bạn hãy nhớ lại câu mà mọi người đều đọc trước khi rước lễ: “ Lạy Chúa, con chẳng (xứng) đáng Chúa ngự đến cùng con, nhưng xin Chúa chỉ phán một lời, thì con được lành mạnh” (Sách lễ Rôma bản dịch 1992 của HĐGMVN).  Như thế, vấn đề ở đây không phải là việc nêu lên phẩm giá của mình, nhưng trái lại, ý thức được rằng rước lễ không phải là một quyền lợi, nhưng là một ân huệ.  Khoảng cách giữa sự thánh thiện của Chúa và của ta ví tựa như trời cao vời vực thẳm, cho nên đây không là lúc đặt vấn đề mình có xứng đáng hay không để rước Chúa vào lòng.

          Lời nguyện trên lập lại lời của viên sĩ quan đã không dám tiếp đón Chúa Giêsu vào nhà mình: “Nhưng xin Ngài phán một lời” (Lc 7,7).  Trong Chúa Giêsu, Lời và bản thân Người chỉ là một.  Để ý đến lời mời của Chúa Giêsu: “Hãy cầm lấy mà ăn” quan trọng hơn việc tìm kiếm sự thanh khiết của chúng ta nhiều.

          Vả lại, chúng ta cảm thấy nghịch thường khi thấy một số tín hữu nhận lời mời của Chúa Kitô đến dự bữa tiệc thánh của Người, và do đó, tự xem là con cái trong một gia đình, lại tự tách riêng ra, không tham dự rước lễ, làm như họ là người ngoài bữa tiệc hoặc là những người bàng quan.  Tham dự thánh lễ mà không rước lễ là chưa thấu hiểu ý nghĩa đích thật của Bí Tích Thể.

          Tuy nhiên, có một vào ngoại lệ. Ngoài vấn đề những người bị vạ tuyệt thông hoặc phạm tội nặng không được rước lễ, có thể vào lúc rước lễ, với đức tin cao độ, chúng ta thực sự cảm thấy chưa sẵn sàng trong nội tâm để tiến lên đón nhận Mình Thánh Chúa.  Vì rước lễ đòi hỏi sự chuẩn bị cả con người chúng ta, nên phải làm hết sức để tránh làm sao cho việc rước lễ khỏi trở nên máy móc, nhàm chán.  Có lẽ trong một vài trường hợp, ta không nên lên rước lễ, không phải vì ưu tư về sự thanh khiết của mình, nhưng vì không phù hợp với lòng thành của mình trước cử chỉ ta sắp thực hiện.

8. TẠI SAO CHÚNG TA ÍT KHI ĐƯỢC RƯỚC CẢ MÌNH THÁNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA?

          Giáo Hội khuyến khích việc chịu lễ Mình và Máu Thánh Chúa, vì hoàn toàn phù hợp với lời mời của Chúa Giêsu :"Hãy cầm lấy mà ăn", "Hãy cầm lấy mà uống".

          Nhưng khi có nhiều người tham dự thánh lễ, việc cho rước lễ dưới hai hình bánh và rượu gặp nhiều khó khăn cụ thể.  Đó là lý do giải thích tại sao hiếm khi bạn được rước lễ dưới hai hình thức. Mong rằng trong các dịp lễ trọng, và khi có nhiều thừa tác viên cho rước lễ, giáo dân được rước cả Mình và Máu Thánh Chúa.

          Điều quan trọng cần nhấn mạnh ở đây là khi bạn chỉ rước Mình Thánh Chúa hoặc chỉ rước Máu Thánh Chúa bạn đều rước Chúa Giêsu KiTô trọn vẹnNgười hiện diện thật sự và trọn vẹn ngay chỉ dưới một hình thức (sắc lệnh của Công Đồng TrenTô (hoặc Triđentinô), khoá họp 13, năm 1551).

          Có người đặt câu hỏi: Có thể rước lễ nhiều lần trong ngày được không? Theo Giáo luật mới (1983), số 917, ai đã rước lễ rồi thì có thể rước lễ một lần nữa trong ngày đó, nhưng chỉ ở trong thánh lễ mà họ tham dự mà thôi.

9. NÊN RƯỚC LỄ BẰNG TAY HAY BẰNG MIỆNG?

          - Đối với một số người, rước lễ bằng tay có vẻ thiếu tôn kính với Mình Thánh Chúa KiTô.  Hôm trước ngày chịu nạn, trong lúc lập phép Thánh Thể, Chúa Giêsu "cầm lấy bánh, đọc lại lời tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ" (Lc 22,19).  Chắc chắn là các môn đệ đã cầm bánh thánh trong tay của mình. Và Giáo Hội cũng đã tiếp tục làm như thế trong suốt mười thế kỷ đầu. Sử liệu không thiếu để minh chứng việc này.

          Việc rước lễ bằng miệng chỉ xuất hiện sau đó. Một đằng việc Giáo Hội chống lại mọi hình thức ma thuật và tục lệ mê tín dị đoan (thí dụ: chôn bánh thánh trong đất ruộng để mùa gặt được tốt) dẫn đến việc rước lễ bằng miệng. Đằng khác, do người ta ngày càng nhạy cảm về tính chất thiêng liêng của Mình Thánh để rồi đi đến suy nghĩ cho rằng chỉ có linh mục mới có quyền đụng đến bánh thánh

          Rước lễ bằng tay và rước Máu Thánh Chúa được tái lập bởi Công Đồng Vaticanô II.

          Ngày nay, người tín hữu được tự do chọn một trong hai cách rước lễ. Cách nào hay hơn đối với bạn? Điều cốt yếu là bạn tham dự bữa tiệc Thánh Thể và đón rước Mình Thánh Chúa KiTô phục sinh với tất cả lòng cung kính.

 

 

 

All Copyrights Reserved 2005, www.hatcai.net